Hôm nay:  
Menu
 
 
 

Thống kê
 
Lượt truy cập thứ:
1203877
Hiện tại có 100 người đang online;
 
Chat with Admin
 
<
 
   Xem chi tiết bản tin
  Thầy tôi

Thầy đi vào tâm trí tôi như hình ảnh “Người lái đò sông Đà” trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nguyễn Tuân. Chỉ có điều, để cảm thụ về một nhân vật văn học thì tôi chỉ cần một ngày, còn để có thể hiểu thầy thì tôi cần cả khối óc, con tim và cả quãng thời gian không quá ngắn. Thầy đã từng là giáo viên dậy Địa của trường, bằng sự nỗ lực hết mình trong công việc và tình yêu dành cho nghề, hiện giờ thầy đang giữ vai trò hiệu trưởng. Một người thầy, một người lãnh đạo cần mẫn trong công việc, hiền lành trong tính cách và thân thiện với tất cả mọi người. Trên cương vị là một người đứng đầu, thầy luôn là tấm gương sáng cho các thầy cô trong nhà trường. Thầy quan tâm tới tất cả các thầy cô bằng tình cảm của người anh trong gia đình. Với kinh nghiệm giảng dạy lâu năm, thầy không ngần ngại, tận tình truyền đạt những bài học quý báu của mình cho các thầy cô giáo để mỗi thầy cô sẽ là người cha, người mẹ thứ hai ươm mầm những ước mơ của tuổi học trò. Đối với lũ học trò chúng tôi thì thầy lại là một người cha già nghiêm khắc. Một người cha với dáng hình nhỏ nhắn, khuân mặt hiền hậu nhưng lúc nào cũng giữ cho mình một hình ảnh lạnh nhạt. Tôi biết đó không phải là hình ảnh thật của mình.

Thầy tạo cho mình một hình tượng như vậy cũng chỉ để cho đám học trò " nhất quỷ, nhì ma" này khiếp sợ. Sợ để mà học, sợ để mà tự mình có ý thức rèn luyện đạo đức. Phải đấy, chúng tôi rất sợ thầy, chỉ cần nghe thấy bước chân thầy, nhìn thấy bóng thầy quanh đây là y như rằng: Nghiêm! Thầy đến. Đứa nào, đứa nấy lại hết sức nghiêm túc. Thời gian dần trôi, chúng tôi mới ngày nào "chân ướt, chân ráo" bước vào cánh cổng trường, giờ đây đã rất quen thuộc với hình ảnh của thầy. Ngày nào cũng vậy, khuân viên trường, nơi đâu cũng có dấu chân thầy. Ghé qua từng lớp học, quan sát và nhắc nhở là việc làm thường xuyên của thầy mỗi ngày. Vậy đấy, nó nhiều đến nỗi khiến mỗi lần tôi làm việc gì sai đều vang lên lời nói của thầy:" Nhiệm vụ chính của chúng ta đến trường là học. Học để biết, học để làm người và học để cung chung sống"... Lời nói đấy như cắt ngang suy nghĩ của tôi, tôi dừng lại và suy nghĩ thật kĩ về những gì mình làm. Sai thì sửa, tôi hi vọng đó chưa phải là quá muộn. Là một người cha nên thầy còn chăm lo cho chúng tôi chỗ ăn, chỗ ngủ. Biết học trò nghèo, thầy không quản khó khăn vất vả để cho chúng con có được rất nhiều sự hỗ trợ của nhà nước cũng như các tập thể, cá nhân. Từ đó, cuộc sống của chúng tôi cũng dần được cải thiện. Thầy bảo: " Cơm no, áo ấm mới có sức mà học".

Tất cả chúng tôi dường như là bầy con nhỏ của thầy. Thầy tôi là vậy đó, vẻ bề ngoài chẳng có gì đặc biệt nhưng ở thầy là cả tấm lòng, một tấm lòng đặc biệt dành cho chúng tôi, cho tất cả các thầy cô trong trường. Với cả hai cương vị, thầy đều làm tốt

 

Lượt xem: 2212 Tác giả: Khuất Hồng Thơm - 12a2 THPT Mù Cang Chải
Quay lại In trang Gửi tin Phản hồi
 
Các tin tức khác
Ngày tôi rời xa…  (22/04/2014  (2165)
Mù Cang Chải quê tôi  (22/03/2014  (2050)
Một vé tuổi thơ  (31/10/2013  (2411)
Thư gửi bố!  (31/10/2013  (1513)
GỬI LẠI ...  (28/05/2013  (1666)
Vì tớ là người Mông!  (30/11/2012  (2038)
Nhóc ơi!  (30/11/2012  (1737)
Cảm ơn ba, mẹ!  (17/11/2012  (1760)
Thắp sáng đèn dầu  (17/11/2012  (1708)
Chuyện lạ về cậu học sinh lớp 11 mang hình hài trẻ con  (08/11/2012  (2052)
ĐẮM SAY MÙ CANG CHẢI  (06/04/2012  (3617)
Quà tặng mẹ ngày 8-3  (07/03/2012  (2331)
Nhà Nghỉ Hương Giang Tổ 6 Thị trấn Mù Cang Chải, Yên Bái  (05/02/2012  (5232)
10 sự kiện thế giới nổi bật nhất năm 2011  (01/02/2012  (2605)
10 sự kiện nổi bật của Việt Nam năm 2011  (01/02/2012  (2105)
 
Tìm kiếm bản tin đã đưa